Chiếc ô – Phần 20

0

Lòng mình an nhiên thì tiếc gì một chiếc ô gửi người.

Trong tình yêu, bạn khó có thể nói đúng sai hay trước sau. Vẫn luôn nhắc nhở chính mình “ngàn lần cảm động chẳng bằng một giây rung động”.
Đôi khi yêu một người chỉ mang đến niềm đau và mỏi mệt. Thế nên ta cứ bao dung mà thương người. Thương cho một nỗi tự nhiên để không còn đớn đau hay mỏi mệt nào tồn tại.binh-ba-binh-hung-cam-ranh-carmen
Ta thương người những ngày mưa giông, ta cho người mượn tạm chiếc ô qua ngày mưa nắng. Nắng ngừng mưa tạnh. Người đi quên gửi lại chiếc ô. Ta mỉm cười chẳng đặng kiếm tìm. Rồi một mùa mới, sẽ lại có ai đó lòng vì bất cẩn mà trú chân. Ta lại gửi họ một chiếc ô như ngày nào.
Lòng mình an nhiên thì tiếc gì một chiếc ô gửi người.

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.