Người ta mạnh mẽ vì vốn dĩ khi sinh ra là thế? – Phần 4

0

Tôi hay nghe người ta bảo nhau rằng “Không sao đâu. Mạnh mẽ thế kia mà! Chắc sẽ qua nhanh thôi!”.

binh-ba-binh-hung-cam-ranh-carmen
À, ừ. Họ đang bảo nhau về một người nào đó mà họ gán lên cái mác “mạnh mẽ” khi người kia đang gặp phải chuyện muộn phiền.
Thì ra, họ nghĩ rằng với những người họ gán lên cái mác kia thì chắc chẳng biết buồn khổ hay đau đớn. Hoặc nếu có thì chắc chỉ như gió mùa hạ, nắng mùa đông mà thôi. Chẳng phải điều gì đáng để bận tâm hay dành đôi lời chia sẻ.
Những người đó cảm nhận thay người khác thật tốt!
Rồi tôi lại nghe họ bảo nhau theo một cách nào đó mà đại ý rằng những người “mạnh mẽ” vốn dĩ sinh ra là thế. Như một “món quà”.
Họ sống thay phần đời người khác như thế!
Và tôi chứng kiến, từng người “mạnh mẽ” trở thành nạn nhân một cách đúng nghĩa của những người sống thay và cảm nhận thay ấy.
Vì lẽ “chắc không sao”, vì lẽ “mạnh mẽ thế mà”, vì lẽ “một tý thôi mà” mà lần này rồi đến lần khác, người “mạnh mẽ” trở thành vật hy sinh mà không hề được chọn lựa.
“Vì cô ấy yếu đuối…”, “nhường người ta đi, mạnh mẽ thế thì đau buồn gì…”, “làm gì biết đau…”
Ừ.

binh-ba-binh-hung-cam-ranh-carmen
Họ nghĩ thay, sống và cảm nhận thay tất cả!
Duy nhất điều họ không biết chính là để có thể trở nên bình thản trước mất mát và sóng gió thì người ấy đã nhiều lần trải qua đau khổ và tổn thương đủ để thản nhiên trước những đau buồn về sau.
Bình thản thật ra mới là tên gọi đúng của “mạnh mẽ”. Chỉ là họ lầm tưởng mà thôi!

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.