Tôi muốn tự sát – Phần 1

0

Vài năm trước, tôi bắt đầu nghĩ về việc tự sát.tu-sat

Tôi là một nhà văn chuyên viết về hiện thực xã hội. Trong những đêm dài phủ đầy bóng tối của tĩnh lặng và cô đơn, tôi viết về những số phận, những mảnh đời có thật. Và để thể hiện lòng trắc ẩn của chính mình, tôi ban cho họ cái chết trong tác phẩm của mình. Điều đó như một sự giải thoát, một cách kết thúc chuỗi ngày tháng đầy đau đớn và tổn thương cả tinh thần lẫn thể xác.

Những cái chết đẹp đến huyễn hoặc lòng người. Cái chết được tôi ưu ái đến nỗi chúng đẹp như một giấc mơ và nhân vật của tôi sẽ chẳng bao giờ thức giấc. Luôn là hoa tươi rực rỡ trong ánh nắng ban mai, luôn là váy ngủ lụa màu mỡ gà kiêu sa, luôn là một căn phòng xa hoa với mùi thơm khiến người khác say đắm, luôn là một cô gái nằm giữa những vệt máu đỏ thẫm như hoa vương trên váy, trên tấm ga giường đã trở nên lạnh lẽo.

Ai ai cũng phải dừng lại ngắm nhìn khung cảnh ấy, một khung cảnh bình yên đến xao động lòng người. Cứ ngỡ như cô gái đang say ngủ khi ánh ban mai đầu tiên chiếu rọi lên những bông hoa xinh đẹp.

tu-sat

Dần dần, tôi nhận ra cái chết kia không hề dành cho nhân vật nào cả mà chính là dành cho tôi. Hết lần này đến lần khác, tôi giết chết chính mình trong từng tác phẩm, từng câu chuyện đau lòng.

Tôi tìm hiểu về những cách tự sát khác nhau. Thậm chí, tôi tìm đến Aokigahara – khu rừng tự sát nổi tiếng tại Nhật, để chọn ra cách kết thúc chính cuộc đời mình.

Vodka Nga, khí gas. Vodka Nga, dao mổ và Clorpheniramin maleat. Đi vào khu rừng Aokigahara một mình… Rất nhiều phương án được viết ra và tính toán.

Tôi cần khoảng 2.5 g clorpheniramin cho việc tự sát. Tức là khoảng hơn 600 viên thuốc clorpheniramin loại có bán trên thị trường. Có thể dễ dàng mua được Vodka Nga nhưng tôi cần một con dao đủ chắc chắn, đủ bén để đảm bảo rằng trong tình trạng mất tập trung và không tỉnh táo vì chất kích thích thì vết cắt sẽ đủ sâu để cắt đứt động mạch.

Tôi cần một vết cắt đẹp, đủ sâu và dứt khoát.

Tôi muốn một cái kết đẹp với hoa tươi, lụa là và sự ám ảnh đầy mơ hồ, huyễn hoặc người chứng kiến những gì còn lại sau đó.

Tôi sẽ bình thản như một giấc ngủ bình an. Giấc ngủ không bao giờ kết thúc cùng những giấc mơ không bao giờ tan vỡ. Giấc mơ không có đau đớn, không có ám ảnh và không còn những tổn thương quay về từng đêm để thấm đẫm gối chăn bằng nước mắt không nguôi.

Tôi lập cho mình một kế hoạch tự sát hoàn hảo nhưng chúng lại thiếu một chi tiết. Chính vì thế mà tôi chờ đợi. Chờ thời khắc đó đến, tôi sẽ kết thúc cuộc đời mình.

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.