Mùi khói thuốc – Phần 25

0

Dạo gần đây, tôi thấy nhớ mùi khói. Một loại mùi khó diễn tả bằng lời nói hay từ ngữ. Thứ mùi ám khói nhưng ngọt của trái cây. Chúng cứ ngòn ngọt, lan vào những nụ hôn, tan thật chậm vào những đêm ấm áp vùi mặt vào ngực ai kia.tu-sat (1)

Rồi người ấy cũng hút thuốc, tôi quen dần thêm mùi khói thuốc nhè nhẹ, phảng phất. Thành một loại mùi hương thấm dần vào tình yêu của tôi. Tất cả ướp mình trong cái mùi nồng chất đàn ông ấy. Không quên được.

Thời gian và biến cố mang người ấy đi xa về một ngã rẽ khác. Tôi không giữ bởi đời người là những lần tạm biệt, đời người là những bài toán trừ. Kết quả của chúng tôi đã đến lúc về 0. Tôi để họ rẽ về lối khác, nơi họ thuộc về hay chí ít họ cho là như thế!

Tôi dần thấy thiếu vắng điều gì nhưng chẳng rõ. Cảm giác không phải là sự hiện diện của ai kia mà là một điều gì đó không thể diễn tả.

Đến một ngày, tôi chợt giật mình nhận ra khi đâu đó mùi khói thuốc quen thuộc phảng phất. Tôi nhận ra điều khiến bản thân thấy thiếu vắng. Tôi nhớ mùi của anh khi hòa quyện với thứ khói nhạt có mùi ngòn ngọt.

Tôi hút thuốc, đúng loại ai kia từng hút.

Tôi đã bỏ thuốc nhiều năm nhưng nay đã không còn…

#Momo #momo #MoMo

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.