Những chiếc mặt nạ – Phần 2

0

Tôi thấy mệt mỏi. Mệt mỏi một cách thực sự khi ngày càng hiểu ra quá nhiều điều.
Ngoài kia, người ta đeo những chiếc mặt nạ đa diện và che giấu chính mình sau những lời nói, nụ cười. Người đối diện đôi khi cũng dùng một chiếc mặt nạ nào đó để đối mặt và chẳng nhận ra.
Hẳn là, mặt nạ hoàn hảo nhất chính là dùng mặt thật làm mặt nạ!

z1438078634079_86ba023cb349d1ed7cca91117eb2128fTôi biết vài ba người đàn ông luôn đóng tròn vai một người chồng tốt, người cha mẫu mực nhưng sau đó là những câu chuyện tình đầy màu sắc điên đảo. Sẽ chẳng ai có thể tưởng tượng ra nếu chẳng được chứng kiến những câu chuyện phiêu lưu ái tình đầy tính hoang tưởng (nếu tôi có thể nói thế!).

Chúng ta vốn dĩ cô đơn trong thế giới này từ khi xuất hiện cho đến khi quay về cõi hư không. Những tưởng sẽ tìm thấy ai đó mà toàn tâm toàn ý tin yêu và nương tựa. Ấy thế mà cuộc sống luôn đầy những sự thật phũ phàng và những điều ngang trái thì không ngừng bửa vây lấy mỗi người để buộc bạn phải chọn cho mình một số phận rằng: khuất phục hay bước qua niềm đau để đi tiếp.

Những mối quan hệ chằng chịt như mớ dây leo mọc hoang trong rừng già sâu thẳm cũng chẳng đủ để hình dung hết những sự chằng chịt lẫn mâu thuẫn trong thế giới loài người.

Một người đàn ông có thể đỉnh đạc ở nơi nào đó trong bộ suit nhưng cũng trở nên buông thả và đàn đúm như một kẻ du thủ du thực trong tiếng nhạc đinh tai nhức óc vừa đu đưa người theo tiếng nhạc vừa khoát tay vài ba cô gái ăn mặc hở hang khoe những hình xăm nhòe nhoẹt vết mực rẻ tiền.

Những mối quan hệ mang màu sắc lợi ích giữa người và người, giữa đàn ông với đàn bà, giữa những lợi ích đan xen những âm mưu thâm sâu giấu kín bởi những nụ cười tỏa sáng như thiên thần. Rồi ngày nào đó, chúng ta lạc mất mình trong những đam mê của danh vọng, chìm đắm trong thú vui sắc dục, trong những tính toán vụ lợi thiệt hơn,…z1438078693113_06819f68092ee7722f7f2235f9fcf421

Tôi đã nhìn thấy nhiều người lao vào vòng xoáy của những điều vô nghĩa để khi tỉnh ra chẳng có ai bên cạnh giữa những đêm đông buốt giá hay ngày hè mỏi mệt. Chỉ có vài ba tin nhắn vô hồn thăm hỏi đơn điệu cho đủ thủ tục. Mọi chuyện đơn giản rằng bạn vẫn còn giá trị lợi dụng.

Mỗi người đều có ít nhất một hay nhiều lí do để lao vào vòng xoay khắc nghiệt ấy. Và có lẽ, trong cuộc sống này thì chẳng ai có đủ can đảm đứng ngoài những đua chen, những tham vọng. Chúng quá lấp lánh, quá hào nhoáng, quá thu hút và quá tuyệt vời… cho đến khi ánh đèn tắt đi, màn nhung khép lại.

Mất rất nhiều năm, tôi dành một đoạn đường tuổi trẻ của chính mình để đặt từng viên gạch đầu tiên, cố gắng chen chân vào những chốn đông người và đầy ánh sáng. Một phần tuổi trẻ cho những bước chân đầu tiên ở một góc nhỏ sân khấu. Và tôi chờ…

Một đoạn đường không quá dài nhưng có lẽ tôi đã cố quá sức mình. Giờ đây, trên sân khấu ấy, ánh sáng tuyệt diệu kia gần như ngay trước mắt nhưng vẫn không dành cho tôi. Tôi vẫn đứng yên phía sau cánh gà và nhìn vào luồng ánh sáng đầy ma lực ấy một cách khát khao nhưng thân thể lại mỏi mệt cùng cực.

Tôi như con thiêu thân với những khát vọng riêng mình nhưng những thực thể thì dường như tan vỡ thành từng mảnh vụn, thành tro bụi tan vào không khí và biến mất vĩnh viễn khi ánh sáng kia tắt đi và sân khấu trở nên im lìm, vắng lặng.

Vẫn là những chiếc mặt nạ, hàng ngày được đeo vào tháo ra đầy nhuần nhuyễn như thể đó là bài học lớn nhất cuộc đời mỗi người để có thể bước đi trên con đường danh vọng và quyền lực. Sẽ không có chỗ nào cho sự thật trú ngụ hay những cảm xúc chân thành lẩn trốn. Ánh sáng đầy ma lực ấy quét qua những ngõ ngách, những ánh mắt như cuồng dại của hàng ngàn người lũ lượt kéo về. Như thôi miên, như ma mị, như dại cuồng.

Ngày càng nhiều mặt nạ hơn, người ta ngày càng thu thập nhiều hơn những điều gần nhất với sự thật nhưng chưa-từng-là-sự-thật để khoác lên mình trong từng câu nói, từng cử chỉ, từng nét mặt.z1438078504471_266d5fe7f735b845eeb9525a399304e2

Đôi lúc, tôi muốn hét lên thật lớn rồi bỏ chạy khỏi đám đông gần như mất trí ấy nhưng khi nhìn lại đoạn đường đã qua… Tôi tiếc cho chính mình, tiếc cho một đoạn thanh xuân đi qua, tiếc cho những điều đã-đánh-đổi cho hôm nay.

Như những kẻ khác, tôi lại nhìn vào thứ ánh sáng đầy ma lực ấy một cách khát khao và trên tay chẳng cần chiếc mặt nạ nào.

Sau những lần như thế, tôi quay về trong bóng tối của màn nhung tự dỗ lòng mình rằng mọi chuyện rồi sẽ qua. Điều duy nhất tôi cần chính là bước tiếp con đường đã chọn. Cuộc sống này vốn dĩ là cô đơn thì mong chi một người sánh vai cùng nhau quãng đường dài.

Trong bóng tối, tôi tự an ủi chính mình, tự ôm lấy mình bằng chính đôi bàn tay bé nhỏ và gầy guộc để không phải run lên theo từng tiếng nấc. Có bình yên nào không xót xa? Có thành quả nào không cần đánh đổi?

Đâu đó, tôi đọc được một điều nhỏ nhặt rằng:

“Darling
The world’s not really against you.
The only thing that’s against you is yourself.”

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.