Thư cho người – Phần 21

0

Thương gửi người,

letter-writing-day-fun-timeanddate.com_
Cho tôi được gọi người hai tiếng người thương thêm nhiều lần nữa cho những năm tháng sau này, cho đến tận khi đôi môi này không còn cất nên tiếng nói, cho đến khi con tim này ngừng nhịp đập.
Chuyện chúng ta nếu lúc nào đó được viết thành tiểu thuyết thì hẳn sẽ là một thiên tình sử dài với đủ những yêu thương trong hạnh phúc dâng tràn lẫn buồn khổ đền tận cùng bi ai. Có lẽ, lúc nào đó, tôi sẽ dành một phần cuộc đời mình để thực hiện điều ấy và chúng như một cuộn phim chiếu chậm trong đầu tôi, ghi chép lại những chuyện chúng ta từng cùng nhau trải qua và những chuyện chúng ta chẳng thể cầm tay người kia ngay khi họ đang cố vùng vẫy trong vũng lầy nhơ nhớp. Chúng ta có lúc đã bỏ mặc nhau, đã cố quên nhau, cố xóa hết những vết tích về nhau trong cuộc đời mình. Thế nhưng, sau những cố quên ấy là yêu thương khắc sâu hơn vào lòng.
Người thương, lúc này, tôi chẳng thể bên người. Đến một lần gặp mặt để nhẹ nhàng ngồi bên nhau, bàn tay khẽ khàng đan từng ngón để thấy tay ai cũng ấm áp như đã từng cũng không thể làm được. Người nay đã đi xa lắm!
Người tuy xa mà tâm thì rất gần. Tôi biết người đang có những ngày tháng có lẽ rất tệ bởi tôi có thể cảm nhận được những niềm bất an, những buồn bã nặng trĩu con tim người và những mảng tối che lấp đi nghĩ suy nơi người. Tôi cảm nhận nỗi đau ấy sâu sắc như chính mình đang gánh chịu những buồn lo ấy! Tương sinh tương cảm, người tuy xa mà rất gần bên tôi.

z1438078507660_1a82c831d7fec06355bd70c68a5e0742
Tôi không biết bao nhiêu người đã quay lưng với người, tôi chẳng hay có bao tin tưởng đã chẳng còn tồn tại nơi người khác khi nhắc đến tên người. Nhưng chúng có ích gì khi tôi chẳng hề quan tâm? Tôi vẫn tin tưởng vào người như tôi từng tin, vẫn thương người như đã thương và như hai tiếng người thương tôi vẫn gọi.
Tôi chẳng quan tâm ngoài kia có bao hờn trách, có mấy oán than về người, tôi chỉ biết người cần một bàn tay lúc này. Bàn tay không phải đỡ nâng mà siết chặt cho nhau thêm niềm tin bước tiếp qua ngày giông tố. Tôi biết người cần một trái tim biết lắng nghe và san sẻ, không phải để trút gánh nặng mà để thấy đời còn chút nhẹ nhàng. Từng ấy niềm đau, từng ấy nỗi sầu, vì sao người chẳng một lời nói cùng tôi? Lòng này còn điều chi khiến người cho rằng chẳng thể hiểu thấu hay sao? Chẳng phải chúng ta đã từng cùng đi tìm nhau trong từng giấc mộng trong những ngày xa cách? Chẳng phải ngay khi tất cả buộc tội người thì tôi vẫn muốn lắng nghe người nói sau tất cả những lời phán xét được thốt ra? Chẳng phải giữa chúng ta là thứ tình cảm còn hơn cả người yêu, hơn cả bạn thân hay sao?
Vì sao trong những lúc đớn đau thế này mà người không một lời nói ra? Ngay khi tôi cảm nhận nỗi đau ấy lớn như thế, ngay khi tôi chờ đợi như thế mà người vẫn lặng im, âm thầm chịu đựng? Cớ gì mà không nói ra những điều đè nặng trái tim?
Chẳng phải chỉ cần người nói ra, tôi đều có thể thấu hiểu? Chẳng phải chỉ cần người cần điều chi, tôi đều có thể giúp đỡ? Chẳng phải những ngày tháng cũ luôn là như thế?
Vì sao ngay khi tôi khóc suốt đêm dài vì trái tim cảm nhận nỗi đớn đau của người mà người lại luôn im lặng?
Người thương của tôi, niềm đau sẽ chẳng thể mất đi dù có hay không nói ra nhưng trong những khi khó khăn, tôi mong người hãy sẻ chia. Bởi vì người, tôi sẽ khắc phục chúng. Dù có hay không cần thiết, tôi chỉ cần biết điều đó có ích cho người, có thể khiến gánh nặng kia giảm đi phần nào.
Nếu người làm điều gì sai, tôi sẽ thay người chuộc lỗi. Nếu người cần thực hiện điều chi, tôi sẽ bên cạnh giúp người hoàn thành. Nếu người thiếu sót điều gì, tôi sẽ bên cạnh giúp đỡ. Chỉ cần người nói ra điều người mong muốn, tôi sẽ phần nào chia sẻ. Dẫu không nói ra, tôi vẫn thấu suốt những nghĩ suy nơi người nhưng tôi cần một lời nói để biết rằng người còn cần đến một trái tim đồng cảm.
Tôi thương người như thương chính mình. Nỗi đau người phải chịu, tôi đây cảm nhận không thua kém nhiều. Có lẽ, người thừa hiểu tôi nhưng lại vì lo rằng chuyện buồn vui không nên khiến tôi phiền lòng mà lặng im. Chẳng cần như thế, bởi tim tôi và người trong suốt những năm qua chưa một lần lạc nhịp.
Tôi thương người bằng thứ tình thương chưa từng tồn tại trong tình yêu mà là tình thân. Tôi thương người, đau đớn cho nỗi đau của người, thương cho nỗi xót xa nơi người, rơi nước mắt cho nỗi sầu người cất giấu.

z1438078539066_4db505ebd29c4db87a1e0dba93d3a85b
Người thương, về bên tôi, ngồi xuống và tâm tình. Chuyện khiến người u sầu cũng đâu khiến tôi chẳng muộn phiền
Người thương của tôi, nhịp đập của tim tôi…
Chưa khi nào ngừng nghĩ về người, chưa khi nào những đồng cảm về người dừng lại. Sợi dây nối giữa người và tôi vẫn còn đó, vẫn rung lên những nỗi đau nơi người cho tôi biết rằng người đang có những ngày không dễ dàng.
Thương người như đã thương, yêu người như vẫn yêu đến hôm nay và ngày sau.

 Tôi.

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.