Yêu hay thôi, hay là gì khác? – Phần 6

0

Suy cho cùng, vài ba lần thất bại với mấy câu chuyện tình chưa phải tất cả. Cuộc sống này, ta còn nhiều nỗi đau và việc quan trọng cần bận tâm hơn nhiều.z1438078486961_ea3cce503089d7188bc8771f100c7d4e

Chiều này ngồi đọc mấy dòng tin trên newsfeed, chợt nhận ra mình qua rồi cái thời cứ nghĩ suy hay trăn trở vì vài ba chuyện yêu đương mà ở đó bi thương cứ chất chồng như núi còn niềm vui thì hiu hắt như chút ánh nắng cuối ngày thu muộn mằn.
À, thì ra là thế…! Ra là như thế…!

Vậy là mình nhìn thấy cái hình ảnh của mình ngày trước cũng cố ôm vào lòng vài ba mớ muộn phiền rồi khi ai ai hỏi đến cũng thều thào mấy chữ “Mình không sao.” trong khi gương mặt vô hồn đến thảm hại.
Ừ, thì ba cái mớ tuổi trẻ với vài cuộc tình nhiều buồn hơn vui, thấy khổ hơn sướng…

Ai ai rồi cũng đi qua những ngày giông tố để biết ngày hừng nắng có cảm giác ra sao. Ai ai cũng qua những mùa đau thương như thế để biết mùa an nhiên cảm giác thế nào.

Mình hiểu cái nỗi đau thương tưởng chừng tuyệt vọng và cảm giác như thể không còn tin ai được nữa là thế nào! Ở cái tuổi trẻ ấy, người ta chẳng phân định rạch ròi được điều chi cả.
Cứ yêu rồi đau, rồi hận, rồi trách hờn,… Người ta vì thế mà xa, vì thế mà rời, vì thế mà có khi trọn đời ôm hoài một niềm đau chôn dấu.
Cứ thế, người ta nghi ngờ, người ta lo lắng lẫn vào với khao khát mà không hay không biết. Người ta nghi ngờ người mà trái tim thì khao khát tình. Người ta mâu thuẫn trong lòng rồi người ta đi tìm chút giải pháp hòng mong cứu rỗi trái tim mình.

Người ta nhủ lòng tìm một ai đó, một cơ hội nào đó để dựng nên một mối quan hệ và đặt lên nó một cái tên. Cái tên “không ràng buộc”.
Người ta ngây ngô nghĩ rằng cái tên sẽ quyết định mọi điều nhưng mà người ta nhầm. Nếu người ta đặt lên đó một cái tên, đặt lên đó những yêu cầu thì có khi mối quan hệ vừa đến ấy là một trò chơi.z1438078693113_06819f68092ee7722f7f2235f9fcf421

Trò chơi ở đó một người nói với người còn lại rằng chúng ta sẽ chẳng yêu nhau nhưng chúng ta cũng chẳng phải người dưng và hẳn nhiên chúng ta cũng không hề ràng buộc.
Trò chơi không có luật chỉ có thử thách bản lĩnh chính mình. Kẻ yếu lòng là kẻ thua cuộc.

Bạn nói bạn sẽ chẳng cho đi quá nhiều vì bạn sợ thất vọng khi chẳng nhận lại điều gì. Mình nói bạn sẽ chẳng có gì khi bạn nói rằng mọi chuyện sẽ chẳng là gì, và khi bạn xác định chuyện ấy là gì thì nó sẽ thật sự là gì.

Rốt cục, tuổi trẻ của chúng ta đều là mấy ngày tự cho lòng buồn chán như thế để rồi cứ nhủ rằng không ai thành thật, thế giới đầy dối trá. Ừ, thì cũng không sai nhưng lại chưa đúng. Thế giới vẫn là thế giới, chỉ là một mai ta sẽ khác, sẽ nhìn thấy chúng thật khác.

Thời gian sẽ cho chúng ta nhiều bài học bằng cách mang đến nhiều nỗi đau và lấy đi những niềm tin vốn chẳng còn nhiều.
Ngày mà lòng mình biết yêu thương nhưng chẳng cưỡng cầu ai đó thuộc về mình thì mình chẳng còn khổ đau, không còn nghi ngại hay lo sợ rằng bản thân thiệt thòi khi lỡ cho đi quá nhiều!

Suy cho cùng, vài ba lần thất bại với mấy câu chuyện tình chưa phải tất cả. Cuộc sống này, ta còn nhiều nỗi đau và việc quan trọng cần bận tâm hơn nhiều.z1438078634079_86ba023cb349d1ed7cca91117eb2128f

Vẫn là, chuyện gì rồi cũng qua…!
Tuổi trẻ cứ hãy đau và mất để biết cuộc sống này đâu chỉ có dễ dàng.

Carmen

 

 

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.