Số điện thoại trên tấm khăn ăn – Phần 11

0

Ngày mai lại đến, tôi quay lại với con người của xã hội. Luôn mỉm cười đón bão, tự tin và ngẩng cao đầu trước thử thách cuộc đời.chị châu -119

Tôi đã độc thân một thời gian dài. Một tối cuối tuần, tôi ngồi một mình ở quán bar quen thuộc. Uống vài cốc cocktail, nghe nhạc, quan sát những vị khách đến và đi đến tối muộn.
Trong cơn say nhẹ, đầu óc lâng lâng bởi alcohol. Tôi đã chạm cốc với chàng ca sĩ điển trai có chất giọng trầm ấm đầy nội lực. Tôi đã khe khẽ hát theo khi anh ta say mê trình diễn.
Tôi viết tên và số điện thoại của mình vào mẫu giấy. Tôi đưa nó cho anh ta và đó là lần đầu tiên tôi làm như thế.
Sẽ chẳng làm sao cả, chẳng có gì sai trái khi tôi là một người độc thân và điều tôi làm xuất phát từ khao khát đi tìm một người hiểu mình đúng nghĩa.
Làm gì có chuyện “đúng người, sai thời điểm”. Sai là sai hết. Thế thôi.chị châu -53
Đêm đó tôi về giữa đêm muộn. Một mình ngồi im ở ghế sau nhìn ánh đèn vàng chông chênh như lòng mình đang soi rõ những giọt mưa còn mãi nô đùa trên kính xe. Mọi thứ cứ chìm vào lặng thinh rồi mình nghe như có dòng nước nhỏ khe khẽ lăn trên má. Nóng hổi, mặn mòi.
Đêm của những kẻ cô đơn luôn dài và thinh lặng như thế. Chỉ có nỗi buồn làm bạn và cô đơn lắng nghe đôi tiếng thở dài trong khi những ngón tay nhanh chóng che lấp đi những giọt nước mắt vừa lăn dài trên mặt.
Ngày mai lại đến, tôi quay lại với con người của xã hội. Luôn mỉm cười đón bão, tự tin và ngẩng cao đầu trước thử thách cuộc đời.
Cuộc sống mà.
That’s life.
…and up and down and over and out…

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.