127 hours (2010): 127 giờ sinh tử và tâm hồn kẻ cô đơn

0

127 hours là một bộ phim thuộc thể loại sinh tồn hấp dẫn nhưng khá kén người xem. Phim do đạo diễn Danny Boyle viết kịch bản và thực hiện đã được phát hành năm 2010.127-hours-danny-boyle

127 hours nói về anh chàng Aron – một người chuyên khám phá và mạo hiểm đã gặp sự cố trong chuyến đi khám phá hẻm núi Blue John Canyon tại miền nam Utah. Phim dựa trên tiểu thuyết “Between a Rock and a Hard Place” của Aron Ralston nói về tai nạn có thật của chính tác giả vào tháng 4 năm 2003. Vai nam chính do diễn viên James Franco thủ vai và anh đã xuất sắc thể hiện vai diễn này. Nói về 127 hours thì phim được khán giả cùng các nhà phê bình đón nhận tích cực cùng hàng loạt đề cử Oscar như phim hay nhất, kịch bản chuyển thể xuất sắc nhất, nam diễn viên chính xuất sắc nhất,…127-hours-danny-boyle

Nội dung phim chính là cuộc chiến của Aron với chính mình trong 127 giờ hiểm nguy khi anh mắc kẹt giữa hẻm núi với lượng nước uống và đồ ăn đang cạn kiệt dần mà xung quanh chẳng ai có thể nghe thấy tiếng kêu cứu của anh ta.

127 hours mở đầu bằng không khí ngột ngạt nơi thành phố, người với người chen chúc nhau tạo cảm giác bí bách, bức bối. Một chàng thanh niên đang chuẩn bị đồ nghề cho chuyến đi chơi một mình vào cuối tuần. Khi nắng lên cũng là lúc hành trình mạo hiểm bắt đầu. Những đích đến rộng thênh thang không một bóng người, những vách núi hùng vĩ, hoang dã, những đường chim bay xé ngang bầu trời là khung cảnh không chỉ hấp dẫn Aron mà còn đủ sức mê hoặc bất kỳ ai. Chuyến thám hiểm hẳn sẽ thật tuyệt với nếu không có sự cố nào xảy ra cho Aron.127-hours-danny-boyle

Sau hơn năm ngày vật lộn giữa sự sống và cái chết, năm ngày thiếu thốn đồ ăn, nước uống, cánh tay bị kẹt chặt bởi một hòn đá lớn trong hẻm núi Blue John Canyon, cuối cùng Aron đã thoát ra ngoài bằng ý chí vô bờ bến cùng lòng dũng cảm phi thường.

Thuộc thể loại phim phiêu lưu, câu chuyện trong 127 hours chỉ diễn ra tại một bối cảnh duy nhất là hẻm núi bị cô lập ở bang Utah, Mỹ và duy nhất một nhân vật chính là Aron. Cả bộ phim thuật lại quá trình trở về với cộng đồng của chàng thanh niên cô đơn. Vào cái thời khắc nhận ra rằng có thể phải mất mạng tại hẻm núi cùng tảng đá kia, anh mới thấy hối tiếc những gì mình đã bỏ lỡ trong quá khứ. Những cú điện thoại của mẹ mà anh không bao giờ trả lời, những bữa tiệc bên người thân và bạn bè chưa kịp tham dự, những mối quan hệ tình cảm chưa có hồi kết… Aron đã tự tách mình ra khỏi những điều tốt đẹp đó để đắm chìm vào thế giới của riêng anh – hẻm núi Blue John và giờ đây, chính nó đang muốn ràng buộc anh mãi mãi.127-hours-danny-boyle

Aron ra đi, không để lại bất kỳ tin nhắn hay dấu hiệu nào để mọi người biết nơi anh sẽ đến. Phân đoạn Aron thuật lại chuỗi hành động ngốc ngếch của mình và kết thúc bằng từ “Oops” để lại trong khán giả sự chua chát và đầy vẻ châm biếm. Aron luôn thích làm mọi thứ một mình, không cần quan tâm tới người khác và giờ đây, anh đang phải trả giá cho điều đó.

Aron tự nhận mình là một “siêu anh hùng chết tiệt” có thể tự làm mọi thứ nhưng tất cả trở nên sụp đổ khi anh đối mặt với “khắc tinh” của mình. Tảng đá này chính là định mệnh của Aron và nó đã chờ anh trong suốt cả cuộc đời. Dường như Aron chưa bao giờ nghĩ rằng mình sẽ có ngày này.127-hours-danny-boyle

Từ Sunshine (2007) đến Slumdog Millionaire (2008), tiếp nối qua 127 Hours, Danny Boyle luôn mang lại cho khán giả những cảnh quay tuyệt diệu. Cùng với hai nhà quay phim Enrique Chediak và Anthony Dod Mantle, Danny Boyle tạo ra cảm giác đối lập giữa thiên nhiên rộng lớn tại Blue John Canyon, bang Utah với những món đồ nhỏ xíu của Aron. Việc xen lẫn hình ảnh trong chiếc camera cũng gây cảm giác gần gũi hơn với nhân vật chính. Đặc biệt, phần mở đầu thể hiện rất rõ phong cách của đạo diễn Danny Boyle. Cách cắt dựng, chuyển cảnh nhanh, màn hình chia thành nhiều ô, mỗi ô là một góc máy khác nhau, kết hợp với phần âm nhạc sôi động, ngay lập tức đã cuốn hút người xem.

127 Hours có những góc quay tuyệt đẹp và đem lại nhiều cảm xúc cho khán giả. Khi Aron bắt đầu chuyến hành trình, những cảnh toàn quay các hẻm núi ở Utah trông thật hùng vĩ, hoang dã và tràn đầy thách thức. Tuy nhiên, lúc chuyến đi của Aron bị trì hoãn, góc máy làm khung cảnh trở nên hoang vu, cô quạnh và chết chóc. Cách phối màu trong phim cũng để lại nhiều ấn tượng mạnh mẽ. Tông màu nóng từ ánh nắng, những phiến đá đỏ rực của Blue John tương phản với tông màu mát dịu của bầu trời hay ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn của Aron. Từng khuôn hình hiện lên trên màn ảnh rộng với sự trau chuốt cả về góc quay, ánh sáng lẫn màu sắc.127-hours-danny-boyle

Âm thanh và âm nhạc cũng là hai yếu tố góp phần khiến cuộc hành trình của Aron Ralston có thêm sức nặng. Tiếng đạp xe, tiếng những hòn đá va vào nhau, tiếng vang vọng của vách núi hay tiếng tim đập mạnh khi kết hợp với âm nhạc của A.R. Rahman (nhà soạn nhạc phim Slumdog Millionaire) đã tạo nên hiệu quả thính giác cho người xem. Những giai điệu nhạc rock alternative ầm ỹ mang đậm chất phiêu lưu, tiếng guitar mạnh mẽ dường như diễn tả thanh âm sôi động, náo nhiệt của cuộc sống đồng loại, còn những giai điệu cổ điển, chậm rãi có phần buồn bã và tiếng piano da diết khi xuất hiện tại một không gian rộng lớn như ở Blue John và trong hồi tưởng của Aron về những ký ức cũ càng làm tăng thêm cảm giác cô quạnh, đìu hiu của một con người bị mắc kẹt nơi vách núi.

Trong lễ trao giải Oscar 2011, có thể nhiều người không thích phong cách dẫn chương trình của James Franco nhưng họ không thể phủ nhận tài năng của anh. James đã có một vai diễn kinh ngạc trong 127 hours. Thoại ít, di chuyển ít xem ra lại là cơ hội tốt để anh thể hiện nội tâm, diễn biến tâm lý nhân vật Aron Ralston suốt những giờ phút mong manh cận kề cái chết. James hoàn thành xuất sắc tính cách nổi bật trong con người Aron: tự tin, sôi nổi, ưa thích phiêu lưu mạo hiểm, mạnh mẽ, máu lạnh khi cầm dao cứa vào da thịt ở cánh tay, kiên định, không từ bỏ hi vọng để tìm lại sự sống. Chẳng có gì ngạc nhiên khi James Franco được đề cử giải Oscar nam diễn viên chính xuất sắc nhất.

127-hours-danny-boyle
127 Hours (2010)

Hầu hết khán giả đều biết trước kết cục của bộ phim, vì 127 hours vốn dựa trên cuốn tự truyện Between a Rock and a Hard Place của chính Aron Ralston. Và cho đến nay, 7 năm sau tai nạn bất ngờ đó, Aron vẫn tiếp tục leo núi, chinh phục những vùng đất mới – một điều mà không phải ai cũng có đủ nghị lực để vượt qua được.

Khán giả cũng sẽ tìm thấy một phần bản thân mình trong nhân vật Aron Ralston. Khi bị kẹt lại tại một nơi không có bóng dáng con người và cận kề cái chết, Aron mới có thời gian nhìn lại mọi thứ xung quanh. Lúc đó, anh chàng mới thấy trân trọng tình cảm của cha mẹ, nuối tiếc những thứ mà thường ngày mình chẳng bao giờ để ý tới.127-hours-danny-boyle

Sức ép của cuộc sống hiện đại khiến con người ngày càng trở nên bí bách và muốn có một khoảng không gian riêng cho mình. Những mối quan hệ giữa người với người mỗi lúc một “nhạt” hơn theo thời gian chính là lý do tại sao ngày nay, cảm xúc và những mối liên kết, ràng buộc trong con người dần mất đi. Tuy nhiên, đạo diễn Danny Boyle đã chứng minh được rằng tình cảm con người vẫn là sức mạnh kỳ diệu nhất. Chính niềm khát khao được quay về với cộng đồng, được nghe những âm thanh náo nhiệt của cuộc sống, được hòa mình vào những nụ cười… đã tiếp thêm nghị lực cho Aron vượt qua được định mệnh nghiệt ngã. 127 hours kết thúc cũng bằng cảnh người với người bon chen, đông đúc, xô bồ nhưng lúc này cảm giác của người xem đã khác – an toàn, ấm áp và yêu đời hơn.

Thêm một lần nữa, một tác phẩm của đạo diễn Danny Boyle lại khơi dậy được ngọn lửa của lòng tin, hy vọng và sự lạc quan cho con người – như Slumdog Millionaire đã làm được vào năm 2008.

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.