The platform: Tính hiện thực đến kinh hoàng về bản chất xã hội

0

Trong những ngày nghỉ ngơi tại nhà do dịch cúm nCoV 19 thì bộ phim The platform của Tây Ban Nha thực sự làm mưa làm gió khi đứng thứ 6 trên bảng xếp hạng các phim nên xem của Netflix. Chính vì thế mà Carmen sẽ nói về phim này trong bài viết hôm nay.the-platform-doi-khat (3)

The platform là một phim nói về hiện thực xã hội thông qua những hình ảnh ẩn dụ mang cảm giác mạnh thậm chí là cực mạnh. Phim không phải sản phẩm của Hollywood và Carmen muốn lưu ý với các bạn không nên xem trong khi hoặc sau khi dùng bữa nhé!

Nội dung phim nói về Goreng – một người đàn ông tình nguyện tham gia vào The platform hay còn được gọi là nhà tù đói khát – nơi dùng giam giữ tội phạm. Người đàn ông này trải qua một cuộc phỏng vấn với hy vọng được nhận vào The platform và kết quả đạt được sẽ là một chứng chỉ gì đó được anh ta nhắc qua một cách sơ sài. Tuy nhiên, điều đặc biệt chính là anh ta chọn mang theo cuốn sách nói về Don Kihote thay vì những loại vũ khí khác khi được chọn mang theo một vật dụng bất kỳ. Chính lựa chọn của anh cũng khiến người phụ nữ thực hiện cuộc phỏng vấn thấy bất ngờ.

Theo những cuộc trò chuyện cùng những mảnh ghép từ từng chi tiết nhỏ thì chúng ta có thể hình dung rằng The platform là một dạng nhà tù thẳng đứng với hàng trăm tầng đi sâu xuống lòng đất. Mỗi tầng là một căn phòng khép kín dành cho 02 người ở cùng nhau. Mỗi ngày, một chiếc bục chứa đầy thức ăn sẽ được đưa xuống theo chiều từ trên xuống. Cứ thế, những kẻ bên trên luôn ăn ngon và no nê thay vì những kẻ bên dưới sống trong đói khát và những điều kinh hoàng khác. Mỗi tháng, các tù nhân sẽ thay đổi số tầng 01 lần cùng với người bạn tù của mình nếu không có chuyện gì tồi tệ xảy ra.the-platform-doi-khat (5)

Trong tháng đầu tiên, Goreng ở tầng 48, một con số được cho rằng khá ổn cùng một lão già có phần ích kỷ, tham lam với con dạo sắc lạnh luôn bên người. Những cuộc nói chuyện dần trở nên nhiều hơn và thật không may khi Goreng phát hiện ra bạn tù của mình từng giết người và ăn thịt của bạn tù trước đây. Quả là một sự thật không mấy thoải mái.

Tại The platform, chúng ta thấy một người đàn bà luôn ngồi trên bục thức ăn và đi xuống các tầng thấp hơn để tìm con của mình. Cô ta hẳn là một điều bất ngờ khi dám một mình đi qua hết tầng này đến tầng khác trên chiếc bục thức ăn ở một nơi kinh hoàng như The platform. Sẽ còn nhiều hơn những điều ấn tượng về người đàn bà này cho đến khi cô ta thật sự rời khỏi cuộc chơi trong một cuộc tấn công với hai tù nhân khác vô cùng hung hãn.the-platform-doi-khat (1)

Bạn tù tiếp theo của Goreng là người phụ nữ đã phòng vấn anh ta trước khi vào nhà tù đầy kinh hoàng này. Bà ta cho rằng mình đã không hề biết sự thật kinh hoàng suốt 8 năm qua và bằng cách tự nguyện vào nhà tù này chính là hành động chuộc tội sau cùng của bà ta. Đây là lần đầu tiên chúng ta được chứng nhận những gì gọi là nhân văn giữa chốn ngục tù đói khát khi bà ta dành thời gian chia thức ăn cho những người tầng dưới và không ngừng kêu gọi người khác hãy ăn vừa đủ và chừa thức ăn cho những người bên dưới. 15 ngày trôi qua trong bất lực cho đến khi những lời dọa nạt được Goreng đưa ra và công lý được thực hiện bằng “phân”.

Thời gian tiếp tục trôi qua cho đến khi thời gian đổi tầng lại đến. Người bạn tù nhân văn mà chúng ta biết đã tự sát khi tầng giam giữ của bà ta là một con số quá sức tưởng tượng. Người xem sẽ không khỏi ám ảnh bởi những kẻ tự sát, những tiếng gào thét dường như điên loạn khi những tù nhân thức dậy và nhận ra cái chết đã cận kề hoặc những tiếng rên rỉ khi bị giết chết bởi bạn tù trong cơn đói khát của bản năng. Goreng không ngừng bị ám ảnh về việc ăn thịt bạn tù sau khi suýt bị giết chết và trở thành món “ốc sên” bất đắc dĩ. Những lối suy nghĩ đối lập, những lời nói giễu cợt, những sự ám ảnh gần như khiến tâm trí anh ta trở nên điên loạn và không còn phân biệt được sự thật và ảo ảnh khi bị giam giữ quá lâu giữa những điều kinh hoàng và chết chóc.the-platform-doi-khat (2)

Những phân cảnh ăn thịt người sẽ khiến bạn phải nôn mửa hoặc bị shock. Vì thế hãy cẩn thận khi xem phim này nhé! Điều tuyệt vời nhất chính là nam diễn viên Ivan trong vai Goreng. Anh ta thật sự thành công khi diễn những phân đoạn tâm lý bị ám ảnh mãnh liệt. Từng ánh mặt, cái nhăn mặt đau đớn hay ánh mặt gần như buông xuôi khi bị trói chặt vào chiếc giường để trở thành món “ốc sên” cho gã bạn tù khát máu.

Tháng tiếp theo, Goreng ở cùng tầng 6 với một người tù tên Baharat – người đàn ông với niềm tin rằng cần hành động để thoát ra khỏi nhà tù kinh hoàng này. Đây chính là khi những bước ngoặt xuất hiện. Sau khi trải qua 04 tháng tại nhà tù và ăn thịt hai bạn tù để sống thì chính Goreng nhận ra anh ta thật sự cần làm điều gì đó để thay đổi. Đây chính là một suy nghĩ tích cực từ người phụ nữ xấu số thay vì những suy nghĩ tiêu cực và xấu xí từ lão tù nhân già ban đầu. Người xem sẽ dễ dàng nhận ra những bài học quý giá mà Goreng và Baharat học được trên hành trình thực hiện lý tưởng của mình. Người thầy, thông điệp, thuyết phục,… Sau cùng, khi đến tầng cuối cùng thì cả hai tìm thấy đứa trẻ – con gái của người đàn bà không ngừng đi tìm con. Chiếc panna cotta được xem là thông điệp đã được dùng để cứu lấy đứa trẻ khỏi cơn đói khát. Đó chính là chọn lựa nhân văn nhất.

Có thể nói rằng chúng ta nhìn thấy hai con người đứng lên đấu tranh vì công lý, vì lẽ phải với một niềm tin vào biểu tượng (đại diện là panna cotta) nhưng sau cùng, những gì mang tính biểu tượng đều không thể minh chứng cho một sự thật luôn tồn tại. Tính biểu tượng phải lùi lại nhường chỗ cho những điều thực tế hơn chính là cô bé gái. Hai con người đã quá kiệt quệ vì tranh đấu và tổn thương sau cùng ngã gục để mang đến một bé gái sạch sẽ, tươm tất qua về tầng 0 như một minh chứng về những gì tốt đẹp vẫn có thể tồn tại ở nơi dường như là tận cùng thế giới với những tội ác mà loài người thậm chí không thể gọi tên. Cũng có thể hiểu rằng Goreng và Baharat đã không còn thuần khiết khi tay họ nhuốm máu và phạm tội giết người còn cô bé chính là những gì vẹn nguyên nhất giữa chốn địa ngục này.

Sự hy sinh của hai con người Goreng và Baharat chính là một biểu tượng cho sự hy sinh, một sự bảo vệ nhằm đề cao tính đối lập khi người phụ nữ làm việc tại nhà tù này khẳng định rằng chẳng có đứa trẻ nào dưới 16 tuổi và người mẹ đã đến The platform một mình. Câu hỏi đặt ra là: điều gì đã xảy ra và suốt những năm tháng qua, cô ta đã nuôi con bằng thứ gì? Một câu hỏi mà chỉ cần nghĩ thôi thì người xem cũng đủ tởm lợm.

Và vì sao gã bạn tù liên tục gọi Goreng là ốc sên bởi nó mang ngụ ý về việc lười biếng, không thay đổi và vô tích sự. Đồng thời, ốc sên cũng là món ăn yêu thích của Goreng như một ẩn ý đầy tinh tế.the-platform-doi-khat (4)

Chúng ta sẽ phải cảm ơn biên kịch David Desola rất nhiều bởi tài năng của anh ta đã mang đến một bộ phim hay, kịch tính và tình tiết chặt chẽ đến bất ngờ. Phim mang nhiều tầng lớp ý nghĩa từ việc ý thức cộng đồng xuất phát từ một cá nhân hay một nhóm người tự phát hay từ nhà cầm quyền. Liệu mỗi cá nhân đã có quyền chọn lựa cho mình những điều tốt hơn hoặc tệ hơn nhưng kết quả là gì? Liệu cơn đói khát kia chỉ là hình ảnh ẩn dụ cho hàng ngàn nguy cơ khác như dịch bệnh, thiên tai,… và loài người sẽ đi về đâu khi trong hiểm nguy thì bản năng cầm thú thức tỉnh và thống trị loài người bằng thứ sức mạnh khát máu?

Loài người luôn yếu ớt và đổ lỗi, chính vì thế mà họ cần những tổ chức, những nhà thờ hay tôn giáo để nương tựa như thể một thứ đức tin mù quáng rằng tất cả là sự trừng phạt chung mà bản thân họ là kẻ vô tội. Sẽ chẳng có ai vô tội cả, chỉ là ai sẽ biết quay đầu mà thôi. The platform cho thấy những góc tăm tối nhất của loài người ngay khi cuộc sống sung sướng hay khốn khổ và những suy nghĩ đáng sợ luôn tồn tại trong đầu chỉ chực chờ bộc phát thành hành động.

Màu sắc trong phim là màu chủ đạo xanh xám đầy lạnh lẽo, u ám và màu đỏ khi đêm tối như đại diện cho nguy hiểm không ngừng rình rập và những con thú khát máu đang ẩn mình trong chuyến săn mồi đẫm máu. Khung cảnh đơn giản, lặp lại ở từng tầng, tù nhân mặc đồ gần giống nhau và chiếc bục đầy thức ăn vương vãi. Phim thật sự đáng xem với nội dung không hề khó hiểu nhưng ẩn chứa nhiều tầng ý nghĩa đáng suy ngẫm. Điện ảnh Tây Ban Nha đã mang đến cho người xem một tác phẩm đáng nhớ!

Carmen

Lady in red. Tác giả là đứa con gái đời đầu 9x, sinh ra ở đất Sài Gòn ồn ào, hàng ngày vẫn băng qua những con đường khói bụi để mưu sinh, nhan sắc tầm thường, tài năng kém cỏi nên nỗi chỉ bán chữ dạo trong cõi đời này để lật lên những đau thương mà kiếm sống. Chọn cô đơn làm bạn, ân ái cùng sự điên cuồng của tâm hồn để vẽ nên những trái tim bằng máu chính mình trong màn đêm.